Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ ca. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ ca. Hiển thị tất cả bài đăng

Liên khúc nhậu - Thơ về nhậu - Cực vui cực hay

Anh em chiến hữu ta ơi
Ai thich uống rượu xin mời tham gia
Sẵn đây tôi có con gà
Anh có lít rượu vây là mình say

Rượu thì tôi có một chai
Cho tôi hùn vơi lai rai mình làm
Anh ơi đừng có tham lam
Lúc tôi sơ ý anh làm hai ly

Rượu ngon bạn uống tì tì
Tôi đây yếu đuối làm ly, diệt mồi
Trải qua mấy đoạn bồi hồi
Mồi kia đã hết, rượu thời vỏ không

Hùng thêm...ký cá lòng tong
Kho tiêu thật mặn để không hao mồi
Quanh mâm, chung với nhau ngồi...
Chén thù, chén tạc, nhậu rồi - lại ca.

Em đây không phải đại gia
Vậy nên xin góp tý cà và dưa
Thôi thì mình lại đong đưa
Nhưng mà đừng để say sưa suốt ngày

Ta cầm chai rượu trong tay
Ngồi đợi chiến hữu đến giờ mở chai
Lai dzai đến hết vài chai
Ta cùng chiến hữu nằm hai ba ngày

sờ túi thấy có ít tiền
Phi ngay ra chợ mua liền Pim dê
Thứ này nhậu nó rất phê
Nhậu xong cảm giác phê phê bác hề

Ái chà ai mới kêu liên (lên)
Rượu ngon, mồi béo nghe mùi đã phê
Tui còn một miến thịt dê
Anh em ai nhậu cứ sề vô đây.

An Giang nước ngập xuốt ngày
Các ông có biết cả ngày rai rai
Ỏ đây tôi cũng bó tay
Bởi vì tôi cũng rai rai xuốt ngày...

Thịt bò xào với cần tây
Có thêm chai rượu ngất ngây lòng mề
Thôi thì chén chú chén anh
Uống cho chai cạn bát canh chẳng còn

Anh em Kết Cấu thật ngon
Tôi thêm chai nữa cho tròn hôm nay
Rượu nào mà rượu chẳng say
Ai hay thơ nữa thì mời nhào vô.

Xin mời các bác ô tô
Nếu có đi nhậu cất ô ở nhà
Rằng thì đã uống phải say
Ra đường nhớ đón Tắc Xi về nhà

Nghe qua ai cũng gật đầu
Đồng thanh hô lớn một câu ….xin mời
Tôi thêm một bó cải trời
Với cân khô mực vừa phơi một lần

Uống gì mà để nghề ngà
Mà vấp phải đá mà quàng phải chân
Khôn hồn biết giữ lấy thân
Đừng như anh Chí phân vân đời mình.

Nhậu thì nhậu chớ tục tằn
Kẽo con cháu thấy nói rằng mình say
Ly đó cụng với ly đây
Thịt rừng kho xả ớt cay thấu mồm

Em mời các bác bát cơm
Rồi ta lại uống kẻo nôn cả nhà
Cơm em có mấy quả cà
Nhưng lòng em tốt, ắt là cũng ngon

Lòng tốt phải có riêụ ngon.
Lại thêm tri kỹ cuộc đơì thăng hoa.
Chén chú rôì lại chén ta.
Cuộc đơì như thế cơm cà cũng ngon!!!!!

Hôm qua nhậu bị vợ nhăn
Hôm nay nhậu nữa vợ nhằn cho coi
Mình còn lít rượu, dĩa mồi
Anh, em cứ nhậu, mình ngồi làm thơ.

Anh HUngGeo hay mơ
Anh em ngồi nhậu,làm thơ sao đành
Thôi thì cứ kệ Vợ nhăn
Ta đây vẫn cứ xăn tay (áo) vô ngồi 


Phần 2 về tổng hợp thơ ca chế về ăn nhậu hay và vui =))


Chiều chiều gió thổi đầu non
trong lòng muốn nhậu nhưng không có tiền

Chanh chua mà cóc cũng chua
đến khi hết mồi cũng đành xơi luôn

Mấy đời bánh đúc có xương
mấy đời mới nhậu sương sương mà về

*chim khôn lựa cành mà đậu
gái khôn lựa mấy anh nhậu mà nhờ

*sông sâu còn có kẻ dò
nào ai lấy thước đi đo độ cồn

* anh một ly tôi một ly
anh mà ly rưỡi coi chừng à nghen

*ai bảo uống say không biết gì
không tin em thử móc tiền anh đi
móc xong em sẽ biết liền
không nằm CHỢ RẨY cũng nằm nhà thương

*Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về bắt vịt nhổ sạch lông
Tiết canh làm được vài ba đĩa
Mượn rượu cho nguôi vết thương lòng

1 xị để giải cơn sầu
2 xị biết giai nhân đâu?
3 xị thì sạch xì dầu
4 xị nằm đâu ngủ đó
5 xị cho chó ăn chè
6 xị đem về cạo gió

Sắc đẹp rồi sẽ tan
tiền bạc rồi sẽ tan
chỉ còn rượu thịt chó
vĩnh cửu với thời gian

Buồn vui chia sẻ bằng chung rượu
Bỏ con, bỏ vợ không bỏ say

Xưa Lý Bạch nhảy sông khi say
Nay đệ gãy cẳng cũng vì say
Say tình, say rượu, say... không tỉnh
Mặc kệ tụi bây, ta cứ say ...

Hiu hiu gió thổi đầu non
trong lòng muốn nhậu nhưng không có tiền
không tiền thì phải kiếm tiền
ngồi không ai dễ mang mồi đến cho

Lo chi khi chẳng có tiền
Bia tui có sẳn, bạn hiền mời ngay
Bia vô trăm ngã ta say
Nâng ly cạn chén ta quay với trời

Một ly nhâm nhi tình bạn
Hai ly uống cạn lòng sâu
Ba ly mũi chảy tới râu
Bốn ly ngồi đâu gục đó
Năm ly cho chó ăn chè
Sáu ly vợ đè cạo gío

Đêm nay trăng cô đơn vàng võ lạnh
Ta nghe lòng mình còn lạnh hơn trăng
Uống say xưa cạn chén rượu nồng
Đễ lòng này chết lặng như trăng

Lên cao mới biết núi cao
Uống rồi mới biết rất hao túi tiền
Chọn xoài đừng chọn xoài chua,
Chọn bạn đừng để bạn dzô dùm mình
Chơi hoa đừng để hoa tàn
Chơi bạn đừng để bạn dành trai bia
Tìm rượu khó lắm ai ơi
Tiền bạt thì ít, Muốn say thì nhiều
Dzô ba trai, ngục lừ đừ
Biết dzậy, uống ít khỏi nhờ vợ đưa (đưa về nhà rồi biết tay bà)

Ừ thì một chén nữa
Sao lai nghiêng thế này ?
Uống cho đất bằng lại
Dễ gì ta đã say !

Ngồi buồn uống ruợu đỡ buồn
Thấy con chuồn chuồn tưởng mồi nhậu ngay
Uống đi cho hết chung này
Rồi thêm chung nữa chưa say bạn à
Hết rượu ông mới chửi la
Cha con đàn bà bán rượu không say
Ông thề sẽ cạch từ nay
Ông mang nước mắm để thay rượu nồng

rượu đã say giờ người đã tỉnh
chỉ xin người 2 chữ bình an
có vui hay ko thì người tự hiểu
lòng của tui chẳng hiểu vì sao

Chiều chiều rồi lại chiều chiều
chiều nào không rượu con diều chẳng bay
uống rượu phải uống hết chai
Chí còn dể lai cái chai không nè
Chủ quán ,thêm chai nữa nghe
Mình tui làm hết hai ve dã ghiền
Ngày mai tui sẽ tính tiền
Bà mà lạng quạng làm phiền tôi đây !!

Hiu hiu gió thổi đầu non
mấy thằng nhậu nhẹt là con ngọc hoàng

Đầu hôm trăng hảy còn non
Mấy tay ghiền rượu mồi ngon đâu cần
Trăng non trăng đã lên dân`
Mấy tay dân nhậu xà bần khoái ghê
Trăng trên cao ,trăng còn mê
Mấy tay dân nhậu có chê mồi nào
Có tiên thi uống bia lon
Lâu lâu được uông vài lon rồi về
không tiền ta uống rượu đế
Cốc ổi me chua cũng phê thấy trời
Trăng khuya trăng ở giữa trời
Đầu hôm đến giờ hết mười chay trong
Giờ này rượu ai mà đong
Mình về mình ngũ vợ trông từng giờ !!!!!

Dĩa tiết lòng cùng năm ba xị đế
Anh quên đời quên cả thế gian
Tâm trong lòng,hồn trộn rượu
Máu anh hừng hực màu... tiết lòng .

Làm trai không hổ mặt trai
Bia hơi ta uống ta sai cả ngày
Gái kia ta chỉ phẩy tay
Bao cô bu lại làm bồ của ta


Người xưa có câu
" Rượu bất khả ép , mà ép là bất khả từ "
" Nhậu không say không về , tại dzì say rồi biết đường đâu mà về" hehehe

Rượu này từ gạo mà ra
Ta đây uống rượu cũng là ăn cơm

Nhậu thì cứ nhậu sợ éo gì
Xỉn rồi ta lại li bì dăm hôm
Mồi thì há phải tôm cua
Mì khô với muối ta chơi tới chiều

Phần 3 Thơ ca hay về ăn nhậu, ăn nhậu phải có thịt chó :D

1./UỐNG RƯỢU ĐÊM TRĂNG
Chú Cuội ngồi gốc cây đa
Túi thơ hũ rượu khề khà cho vui
Say rồi Cuội bảo Nga ơi!
Cùng nhau hạ thế vui đời say sưa
Rượu nếp pha với nước dừa
Đó là loại rượu thượng thừa miền tây
Cuội ơi hãy ghé vào đây
Cùng ta say xỉn cho ngày trôi qua
Ôm chi cái gốc đa già
Nghìn năm chẳng biết gì là thú say
Khi say nghe thấy hay hay
Tản Đà mới nói đỏ ray ông trời
Rượu vào thơ mới ra lời
Không rượu thì chịu một lời cũng không


2./VÈ THỊT CHÓ
Nghe vẻ nghe ve…
Nghe vè thịt chó
Đứa nào chịu khó
Nấu nước cạo lông
Đứa nào ở không
Đi mua đồ nấu
Đứa nào xấu xấu
Xắt sả nạo dừa
Đứa nào không ưa
Đi ra chỗ khác
Tao làm một lát
Xúm lại mà ăn
Đừng có lăng xăng
Thiên hạ đàm tiếu
Con chó chút xíu
Chín mười thằng ăn
Đừng có xỉa răng
Sau khi ăn chó
Chút thịt dính đó
Ba bữa còn thơm
Xỉa ra ăn cơm
Vẫn còn ngon chán!
Nếu mà có ngán
Rượu đế đưa cay
Vừa đã vừa say
Cao lương không đổi
Thịt chó ăn tối
Mát bụng ngủ ngon
Vợ chồng thêm con
Thiệt là vui vẻ
Nghe ve nghe vẻ..


3./Đêm nay rượu đế mầy bầu,
Một mình một chén với sầu liên miên.
Uống cho dịu bớt muộn phiền,
Uống cho bung hết xích xiềng trong tim,
Uống đi cho hết si tình,
Uống cho quên cả chính mình là ai,
Uống cho kí ức phôi phai,
Uống cho nỗi nhớ chan đầy vần thơ
Uống luôn cả ánh trăng mờ
Uống cho điên đảo cuộc cờ thế gian
Uống cho tan bóng hình nàng
Uống cho để biết thế nào là say,
Uống cho nguôi nỗi đắng cay
Uống cho quên cả tháng ngày đang trôi
Uống cho say cả cuộc đời
Uống cho nghiêng ngả đất trời chung quanh.


4/ HỎI TRỜI
Bắc thang lên hỏi ông Trời…
Con ăn thịt chó rồi đời ra sao???
Ông Trời hai má đỏ au…
Nhậu mà không rủ - tội chồng gấp ba… !!!

Bắc thang lên hỏi ông Trời…
Côn Lôn theo kiếm hay là theo đao???
Ông trời bứt tóc - gãi tai…
Tao chơi Ngũ Độc làm sao chỉ mày… !!!

Bắc thang lên hỏi ông Trời…
Vợ con ghen quá - làm sao bây giờ?
Ông Trời mới trả lời rằng:…
Mày ngu mày chịu - mày đừng hỏi tao… !!!

Bắc thang lên hỏi ông Trời…
Con muốn “kua gái” thì thời làm sao?
Ông Trời nổi nóng bảo rằng:…
Tao còn đang học - làm sao chỉ mày.



NỘI QUY ĂN NHẬU
Đã là đàn ông trong cuộc sống không ai không đã và sẽ tham gia vào bàn nhậu vì vậy muốn trở thành một người hay được nhậu cần thực hiện đầy đủ các điều sau:

Điều 1:
Để công bằng và hợp lý, tất cả các tay ăn nhậu bất kể là bạn bè, chiến hữu thâm tình… đều phải thực hiện sòng phẳng “Kẻ rượu người mồi” để bày ra buổi tiệc và phải bầu ra chủ xị để điều khiển cuộc nhậu.

Điều 2:
Khi nhậu được tin báo, tin nhắn hoặc điện thoại của chiến hữu thì phải đi ngay không chậm trễ, tránh tình trạng “Gà sống đá gà chết”.

Điều 3:
Trong khi nhậu phải tỏ ra văn minh, lịch sự, giữ vệ sinh chung không khạc, nhổ, phun… chung quanh bàn nhậu, tránh tình trạng cầm lâu, kê tán, rót lưng, bưng đổ, câu giờ… hoặc qua vòng khi chưa được phép của chủ xị.

Điều 4:
Khi nhậu trong bàn phải “Ăn xem nồi ngồi xem hướng” tỏ ra tôn trọng đối với những người lớn tuổi, tuyệt đối không được “Say mồi”.

Điều 5:
Trong bàn nhậu tuyệt đối không được cầm lộn, cầm nhầm nhất là bật lửa, giày, dép, mũ và điện thoại di động.

Điều 6:
Trong bàn nhậu tuyệt đối không mang theo vợ, con hoặc cháu gây phiền hà cho bạn nhậu, ngược lại được phép (khuyến khích) mang theo em vợ, em nuôi hoặc em gái (Chưa chồng).

Điều 7:
Trong bàn nhậu không được cãi cọ, nói chuyện riêng hoặc những chuyện gây mất đoàn kết đối với những chiến hữu trong bàn nhậu, ngược lại phải kể chuyện có tính chất hài hước.

Điều 8:
Khi tan tiệc rượu về nhà không được lớn tiếng, chửi mắng, cãi cọ vợ con hoặc làm mất trật tự ở địa phương… Gây ảnh hưởng đến uy tín bạn nhậu, ngược lại phải khuyến khích những chuyện làm hài lòng bà xã… để lần sau đi nhậu được bà xã khuyến khích.

Điều 9:
Phải thường xuyên vận động, thể dục, thể thao để đảm bảo sức khỏe và tuổi thọ để nhậu được bền lâu.

Điều 10:
Đến lúc trả tiền không được đi tiểu, nghe điện thoại, làm bộ say xỉn để ngủ hay sang bàn khác để lẩn tránh…
Lưu ý: Nếu vi phạm các điều trên, nhẹ thì khiển trách tại chỗ từ 1-3 ly, nặng thì phạt tại chỗ từ 10.000 đến 50.000 (Số tiền này sẽ được sung vào công quĩ để phục vụ cho buổi tiệc lần sau). Trường hợp đặc biệt, buộc phải cấm tham gia từ 3-7 ngày kể từ hôm nhậu.

Liên khúc nhậu - Thơ về nhậu - ketcau


TÌNH YÊU LÀ NƯỚC MẮT

TÌNH YÊU LÀ NƯỚC MẮT

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười...

Lớn lên bằng nụ hôn...

Kết thúc bằng nỗi đau...

Và ra đi bằng những giọt nước mắt...


......

Có những nỗi buồn không bao giờ nguôi...

Có những nỗi nhớ cứ giữ mãi trong lòng...

Có những nỗi đau không bao giờ ngừng lại...

Và cũng có những giọt nước mắt không bao giờ ngừng rơi...

......

Cố gượng cười để không ai biết mình buồn...

Cố gượng nhớ để hình bóng ai kia phai nhạt theo năm tháng...

Cố gượng đau để trái tim không biết khóc...

Cố gượng khóc để nỗi đau chôn sâu vào tim...

Và cố 1 mình bước trong mưa,để vị mặn của nước mắt hòa với vị ngọt của cơn mưa,mong cơn mưa có thể xóa nhòa nỗi đau trong lòng...

.......

Một người ra đi vội vàng...sẽ có một người ở lại với nỗi đau...

Một người buông tay...sẽ có một người gục ngã...

Một người vui...đâu đó sẽ có một người buồn...

Một người cười... không biết rằng có một người đang khóc...

Một người cố quên đi tất cả...một người cứ đong đầy nỗi nhớ...

Một người hạnh phúc với tình yêu mới...ở nơi xa lắm sẽ có một người đau khổ và mong người kia luôn mỉm cười thật hạnh phúc...

.......

Phải tập quên đi 1 người không còn yêu mình nữa...

Phải tập chịu đựng nỗi đau trong cô đơn...

Phải tập quên đi sự quan tâm của ai đó hằng ngày...

Phải tập quên những dòng tin nhắn thật dễ thương,những cuộc nói chuyện qua điện thoại hằng đêm với ai đó...

Phải tập nén nỗi đau để cố quên 1 người...

Phải tập quên đi những cảm xúc ngọt ngào bên ai đó...

Phải tập quên những phút giây thật bình yên khi ngồi cạnh nhau...

......

Và phải cố quên giây phút người ta nói lời chia tay...

Phải cố quên nỗi đau đến tan nát trái tim khi người ta đi mất...

Phải cố quên những giọt nước mắt đã rơi khi không còn người ta nữa...

Phải cố quên đi có ai đó bên cạnh mình để cố dối lòng rằng mình không cô đơn...

Phải cố quên những con đường mà cả 2 cùng đi với nhau thật ấm áp bằng những cái nắm tay thật chặt...

Phải cố quên những nụ cười thật vui vẻ khi có nhau...

Phải cố quên những lúc cãi nhau và làm hòa ngay sau đó bằng những món quà thật dễ thương

Phải cố quên...quên hết thôi...

......

Bước đi...cố bước thật chậm...để quên một người...nhưng sao bước chân cứ mãi vô hồn và lòng thì không thể quên được...

....

Có lúc đã từng ước...ước rằng...mình đừng để mất người ta...

Ước rằng mình đủ can đảm để níu đôi bàn tay ấy quay trở lại...

Ước rằng bản thân đừng quá yếu đuối để dễ dàng quên được người ta...

Ước rằng thời gian bên nhau cứ kéo dài mãi mãi và đừng bao giờ dừng lại...

Ước rằng nếu thời gian quay lại,mình đừng yêu người ta quá nhiều...

Ước rằng nhắm mắt lại và mở mắt ra là người ta sẽ lại quay về...

Ước rằng mình vô cảm để nỗi đau cứ đau nhưng mình không còn cảm giác đau nữa...

Ước rằng không phải hỏi người này người kia về người ta như thế nào...

Ước rằng mỗi lần lên Ola,không phải vào xem me người ta nữa...

Ước rằng tình yêu không phải là 1 trò chơi...vì trò chơi là ảo...nhưng nỗi đau là thật...

Ước rằng có 1 ai đó đỡ mình đứng dậy khi mình yếu đuối và muốn gục ngã...

Ước rằng mình đừng tin lời người ta hứa,những lời hứa vội đến...nhưng cũng vội đi...hứa ư...hứa để làm gì...để rồi thất hứa...

Ước rằng mình đừng quá ngốc như vậy...

Và ước...ước mãi...ước hoài...ước 1 cách vô thức trong vô vọng...

......

Buông tay ra để người ta bước tiếp...

Chôn sâu tình yêu đó vào trong trái tim yếu mềm và giữ cho riêng mình...

Giấu nước mắt bằng nụ cười gượng để thấy chỉ 1 người ôm nỗi đau...

Nhìn người ta bằng những cái trộm nhìn...và chỉ cần vậy thôi...
......

Tập sống một cuộc sống thiếu vắng tình yêu...rồi cũng sẽ qua mà...

Phải cố đứng dậy để bước tiếp con đường dù bây giờ chỉ còn mỗi bước chân của mình...

Không được để bản thân yếu đuối và không được khóc vì khóc chỉ làm mình thêm yếu đuối...

Hứa thật nhiều...thất hứa cũng thật nhiều...Lời hứa chỉ là gió thoảng mây bay,dặn lòng rằng sẽ không tin lời hứa nào nữa...

Đừng ước và hi vọng về một thứ không còn thuộc về mình nữa,vì nó không phải của mình thì mãi mãi không thuộc về mình nữa đâu...

Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương lòng...thời gian sẽ qua...rồi cũng ổn thôi...

Đừng cố quên...vì điều đó sẽ làm bạn nhớ nhiều hơn...

Tình yêu là gì ? Tình yêu là nỗi đau...tình yêu là giả dối...và tình yêu là nước mắt...

( What is love ? Love is pain...love is lie...and love is tear... )
27 Điều bạn " cần và đủ " để bạn đứng vững

27 Điều bạn " cần và đủ " để bạn đứng vững

"Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công..."
1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa. Nếu thật sự cần? Hãy tìm đến tận nơi! Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký... Hãy tập quen dần với bản thân.


3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận thật to. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống trên chính đôi chân mình...

4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của bạn, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác.

5. Nên nhớ rằng người duy nhất có thể làm tổn thương bạn là chính bản thân bạn... Nếu có ai làm tổn thương bạn sâu sắc thì chỉ vì bạn đã cho phép người đó làm vậy mà thôi...

6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình. Đừng để nỗi buồn phải chứa cả nỗi cô đơn...

7. Khi yêu một ai đó thì hãy gom hết dũng cảm mà nói ra. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút.

8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu vì rồi sau đó bạn sẽ cô đơn trong chính tình yêu ấy. Điều đó đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Những lúc đó hãy tìm một người bạn tri kỷ...

9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và chính bản thân mình. Hãy thử mua quà tặng mẹ trong sinh nhật mình vì đó là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

10. Khi tâm trạng không vui đừng làm gì điên rồ mà hãy chọn một giấc ngủ vì đó là thứ êm ái nhất...

11. Đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ, có yêu mình không. Nỗi nhớ và tình yêu không thể cảm nhận bằng tai càng không thể dựa vào lời nói của bất cứ ai... Phải tin vào cảm nhận bản thân lúc đó sẽ chẳng cần một câu trả lời nào cả...

12. Không nên quan trọng hóa vấn đề với một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới vốn lạnh lùng và ích kỉ, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất những việc còn lại, kể cả giá trị bản thân...

13. Đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời...

14. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì hãy nói vài lời tốt đẹp. Nếu cần chỉ trích thì nên nhớ chỉ những người quan trọng với mình mới xứng đáng với những nhận xét chân thật ấy...

15. Dòng sông không có hình dạng, nhưng nó bị bó buộc vào trong những ranh giới của chính mình. Vậy ý nghĩ cũng là vô tận, cho đến khi nào nó tự đặt ra cho mình một nhà tù cho những tư duy của mình.

16. Một người bạn khác phái có thể bằng mười người bạn cùng phái với mình.

17. Suy nghĩ những điều bạn sắp nói nhưng đừng nói hết những gì bạn nghĩ.

18. Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công...

19. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém vô tình làm bạn tổn thương... đọc lại điều 5.

20. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Một lời xin lỗi không chứng minh bạn đã sai. Nó thể hiện sự ứng xử thông minh của bạn.

21. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình.

22. Đừng vì quá đau khổ mà đổ lỗi cho hoàn cảnh khi thất bại... Phải nhớ rằng không phải chỉ cần cố gắng tới cùng là sẽ thành công...

23. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng còn tốt hơn chán vạn lần sinh nhật mình mà mình không hề nhớ đến. Thông điệp là hãy yêu thương bản thân trước khi muốn nhận tình thương từ ai đó...

24. Đừng bao giờ cố che giấu tình cảm của mình vì nó luôn thể hiện ra bên ngoài bằng cách này hay cách khác.

25. Đôi khi có thể khóc sướt mướt khi xem cảnh đời đáng thương của người khác nhưng đối với bản thân thì hãy dành thời gian nhỏ nước mắt để làm những chuyện khác có ích hơn...

26. Nghe nhiều thêm khôn ngoan, nói nhiều thêm hối hận, im lặng là nghệ thuật lớn lao của cuộc đàm thoại

27. Sống bất cần một chút đôi khi là cách duy nhất để bạn nhận ra bạn phải sống vì bản thân mình.
Toàn Tập Thơ Ăn Nhậu

Toàn Tập Thơ Ăn Nhậu

Trong lòng muốn nhậu nhưng không có tiền
Chanh chua mà cóc cũng chua
đến khi hết mồi cũng đành xơi luôn
Mấy đời bánh đúc có xương
mấy đời mới nhậu sương sương mà về
chim khôn lựa cành mà đậu
gái khôn lựa mấy anh nhậu mà nhờ
sông sâu còn có kẻ dò
nào ai lấy thước đi đo độ cồn

anh một ly tôi một ly
anh mà ly rưỡi coi chừng à nghen
ai bảo uống say không biết gì
không tin em thử móc tiền anh đi
móc xong em sẽ biết liền
không nằm BÌNH AN cũng nằm nhà thương

Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về bắt vịt nhổ sạch lông
Tiết canh làm được vài ba đĩa
Mượn rượu cho nguôi vết thương lòng
1 xị để giải cơn sầu
2 xị biết giai nhân đâu ?
3 xị thì sạch xì dầu
4 xị nằm đâu ngủ đó
5 xị cho chó ăn chè
6 xị đem về cạo gió

Sắc đẹp rồi sẽ tàn phai
tiền bạc rồi sẽ tan
chỉ còn rượu thịt chó
vĩnh cửu với thời gian
Buồn vui chia sẻ bằng chung rượu
Bỏ con, bỏ vợ không bỏ say
Xưa Lý Bạch nhảy sông khi say
Nay đệ gãy cẳng cũng vì say
Say tình, say rượu, say... không tỉnh
Mặc kệ tụi bây, ta cứ say ...

Hiu hiu gió thổi đầu non
trong lòng muốn nhậu nhưng không có tiền
không tiền thì phải kiếm tiền
ngồi không ai dễ mang mồi đến cho
Lo chi khi chẳng có tiền
Bia tui có sẳn, bạn hiền mời ngay
Bia vô trăm ngã ta say
Nâng ly cạn chén ta quay với trời
Lên cao mới biết núi cao
Uống rồi mới biết rất hao túi tiền
Chọn xoài đừng chọn xoài chua,
Chọn bạn đừng để bạn dzô dùm mình

Chơi hoa đừng để hoa tàn
Chơi bạn đừng để bạn dành trai bia
Tìm rượu khó lắm ai ơi
Tiền bạc thì ít, Muốn say thì nhiều
Dzô ba trai, ngục lừ đừ
Biết dzậy, uống ít khỏi nhờ vợ đưa (đưa về nhà rồi biết tay bà)

Ừ thì một chén nữa
Sao lai nghiêng thế này ?
Uống cho đất bằng lại
Dễ gì ta đã say !
Ngồi buồn uống ruợu đỡ buồn
Thấy con chuồn chuồn tưởng mồi nhậu ngay
Uống đi cho hết chung này
Rồi thêm chung nữa chưa say bạn à
Hết rượu ông mới chửi la
Cha con đàn bà bán rượu không say
Ông thề sẽ cạch từ nay
Ông mang nước mắm để thay rượu nồng
rượu đã say giờ người đã tỉnh
chỉ xin người 2 chữ bình an
có vui hay ko thì người tự hiểu
lòng của tui chẳng hiểu vì sao
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
chiều nào không rượu con diều chẳng bay
uống rượu phải uống hết chai
Chí còn dể lai cái chai không nè
Chủ quán ,thêm chai nữa nghe
Mình tui làm hết hai ve dã ghiền
Ngày mai tui sẽ tính tiền
Bà mà lạng quạng làm phiền tôi đây !!

Hiu hiu gió thổi đầu non
mấy thằng nhậu nhẹt là con ngọc hoàng
Đầu hôm trăng hảy còn non
Mấy tay ghiền rượu mồi ngon đâu cần
Trăng non trăng đã lên dân`Mấy tay dân nhậu xà bần khoái ghê
Trăng trên cao ,trăng còn mê
Mấy tay dân nhậu có chê mồi nào
Có tiên thi uống bia lon
Lâu lâu được uông vài lon rồi về
không tiền ta uống rượu đế
Cốc ổi me chua cũng phê thấy trời
Trăng khuya trăng ở giữa trời
Giờ này rượu ai mà đong
Mình về mình ngũ vợ trông từng giờ !!!!!

Dĩa tiết lòng cùng năm ba xị đế
Anh quên đời quên cả thế gian
Tâm trong lòng,hồn trộn rượu
Máu anh hừng hực màu... tiết lòng
Làm trai không hổ mặt trai
Bia hơi ta uống ta sai cả ngày
Gái kia ta chỉ phẩy tay
Bao cô bu lại làm bồ của ta
Người xưa có câu" Rượu bất khả ép , mà ép là bất khả từ ""
Nhậu không say không về , tại dzì say rồi biết đường đâu mà về" hehehe

Rượu này từ gạo mà ra
Ta đây uống rượu cũng là ăn cơm (khỏi mắc công nhai)
Nhậu thì cứ nhậu sợ éo gì
Xỉn rồi ta lại li bì dăm hôm
Mồi thì há phải tôm cua
Mì khô với muối ta chơi tới chiều.

Nhân-Lễ-Nghĩa-Trí-Tín


Nói về Đạo trong võ học, là nói về Đường lối, là Chân lý, là Giáo Dục. Võ học chính thống – cho dù võ Việt Nam, võ Nhật, võ Trung Hoa, Đại Hàn, hay bất cứ môn phái của dân tộc nào cũng có Đạo. Võ Học có năm Đạo: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

Những năm đầu thập niên 60, khi tôi mới bước vào võ đường Nhu Đạo Judonam trên đường Chi Lăng, tôi rất hồi hộp, lo ngại vì không biết mình có đủ khả năng tập luyện hay không. Hồi đó tôi chưa đủ 50 kí lô, lại hay bị xây xẩm bất ngờ, trong khi thấy các sư huynh, sư muội quật nhau rầm rầm, nên hơi hoảng.


Nhưng đồng thời tôi lại thấy kích thích, hào hứng vì nhìn những đàn anh đàn chị bay trên 5,7 người quỳ gối, lộn qua, lộn lại, té đằng trước, ngã đằng sau, trông thật đẹp mắt.

Rồi những buổi đầu tiên tập luyện đã qua đi, tôi đã mê man với các thế tập và thấy rằng võ học thật tuyệt vời, để sau đó hào hứng ghi tên đi học luôn 12 buổi một tuần, sáng 2,4,6 học Judo, sáng 3,5,7, học Aikido, chiều 2,4,6 học Karate, chiều 3,5,7 học Jujitsu và Kendo. Tôi say mê học võ để bị thương tật, gẫy cổ tay, gẫy lưng, rớt ngón tay ngón chân, quẹo cùi chỏ, bị mẹ đánh cho nhừ tử, đốt cả quần áo võ sinh.

Tôi phải mượn quần áo của bạn để mặc, xin tiền chị hai để đóng tiền học. Đau khổ  nhất là tôi quên cả học chữ, nên thi Tú Tài Một rớt luôn hai kỳ, phải học lại một năm. Đến kỳ thi đầu năm sau, cũng rớt, bị mẹ đánh đòn, các anh chị la, tôi buồn quá, tính tự tử luôn cho rảnh nợ.


Tôi leo lên nóc nhà hai tầng, ngồi trên đó, khóc một hồi, rồi toan nhẩy xuống, nhưng chợt trong đầu tôi nhớ lại lời thầy Nguyễn Bình dặn đi dặn lại: “Thắng không kiêu, bại không nản”. Tỉnh trí lại, tôi tà tà leo xuống, nghiến răng học như điên, và kỳ thi thứ hai, đậu rất cao. Bây giờ nghĩ lại, mới nghiệm thấy  trong võ học có đạo, và điểm đầu tiên về Đạo trong võ học là “Thắng không kiêu, bại không nản.” Đó là một Đạo trong võ học.

Nói về Đạo trong võ học, là nói về Đường lối, là Chân lý, là Giáo Dục. Võ học chính thống, thì cho dù là võ Việt Nam, võ Nhật, võ Trung Hoa, Đại Hàn, hay bất cứ môn phái của dân tộc nào cũng có Đạo. Nói chung, Võ Học có năm Đạo: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

1. Chữ Nhân

 “Nhân” có nghĩa là lòng thương người, trên căn bản Nhân đạo. Võ học chính thống luôn dậy người phải có lòng Nhân. Học võ không phải để hại người, để khoe tài, để kiêu căng, chà đạp người khác, mà học võ là để vừa Tự vệ vừa để bảo vệ người yếu đuối. Không một môn võ chính thống nào dậy võ sinh là học xong, các trò phải đi xưng hùng xưng bá, phải giết chết địch thủ như trong các phim chưởng, truyện chưởng mà chúng ta thường xem. Tất cả những điều đó chỉ là kết quả của sự tưởng tượng, nhất là đối với dân tộc Việt Nam chúng ta.

Nếu lần giở lại lịch sử trên 4000 năm văn hiến, từ khi lập quốc đến nay, đến thời đại chúng ta, từ Nam, qua Trung, ra Bắc, chưa hề bao giờ nghe nói đến có những môn võ nào dậy đệ tử đi làm hại người cả. Ngược lại, chỉ thấy những môn võ rèn luyện môn sinh để giữ gìn đất nước, bảo vệ người cô thế. Đến khi những môn võ nước ngoài du nhập vào đất nước ta, cũng chỉ nghe nói đến chữ  “Nhân” trong võ học. Các đòn thế đấm, đá, vật, xiết cổ, đè, quăng, ném đều hạn chế người xử dụng tới một điểm nào đó. Những cú đánh kết liễu chỉ được dành cho các môn sinh ở trình độ cao, có thể tự điều khiển được mình rồi, mới được học cách xử dụng, với lời căn dặn là “chỉ khi nào nguy cấp, không còn cách tự vệ nào khác, mới được áp dụng đòn hiểm để thoát thân.” Do đó, từ cả trăm năm nay, không mấy ai nghe nói đến có những trường hợp tử vong chỉ vì người xử dụng võ thuật nóng giận, đấm đá kẻ địch đến chết hoặc chết vì thách đấu.

2. Chữ Nghĩa

Một khi nói đến chữ “Nghĩa”, người ta thường nghĩ ngay đến “Nghĩa hiệp” và “hành hiệp trượng nghĩa”. Mà muốn hành hiệp trượng nghĩa, cứu khổn phò nguy, thì phải biết võ nghệ. Do đó, võ học đi liền với “nghĩa”. Người học võ thường thích ra tay nghĩa hiệp. Giữa đường thấy chuyện bất bằng là phải ra tay ngay. Nghĩa còn dậy chúng ta phải biết trả ơn một khi đã nhận ơn. Người học võ thường không bao giờ muốn nợ ai mà không trả. Nhất là nghĩa Thầy, Cô, nghĩa Sư Phụ, Đệ Tử. Học chữ có thể quên Thầy, nhưng học võ thì không bao giờ có thể không nhớ ơn Thầy đã nắm tay, cầm chân, chỉ cho một thế đá, thế đấm, không thể quên lời Thầy dặn dò, chỉ bảo, hoặc gắt mắng chỉ vì lo cho môn sinh mau tiến bộ, mà lại không gây thương tích cho chính mình hoặc cho người khác.

3. Chữ Lễ

Lễ là hình thức cư xử giữa môn sinh và Thầy Cô, giữa các môn sinh với nhau, giữa môn sinh của môn phái này và môn phái khác. Lễ được thể hiện ngay ở cách chào kính, bái tổ trước khi bước ra sân đấu. Tùy theo môn phái, mà cách chào kính, bái tổ khác nhau, thường thì bái Tổ sư, kính Thầy, chào bạn, có môn phái chào cả khán giả, có môn phái lại chào cả nơi chốn mà mình tập luyện, song đấu nữa. Trong môn phái Nhu Đạo, khi thi lên đẳng cấp đai đen, ngoài thi song đấu, thi kỹ thuật còn thi Lễ nữa. Các võ sinh đai đen phải di chuyển từng bước chân, từng cử động thật chậm đúng Lễ Nghi, đúng phong thái mới được trao bằng. Chữ Lễ trong võ học còn dậy các môn sinh quy củ trường tập, kính trên nhường dưới. Lễ dậy cách bảo vệ danh dự của Môn phái, bảo vệ danh dự cho nhau. Người đã tập võ chân chính càng ngày càng cung kính, nhún nhường, không cao ngạo, không tự phụ, khoe khoang, không biểu diễn võ công khi không cần thiết. Chữ  “Lễ” trong Võ học được trọng kính và áp dụng hơn rất nhiều chữ lễ trong khi học chữ. Người Thầy trong Võ học khi xưa còn có quyền sinh sát với môn sinh hơn cả cha mẹ nữa cũng chỉ vì chữ “Lễ”.

4. Chữ Trí

Người học võ nhất định phải học những cách phản công, xử thế trong các trường hợp ngặt nghèo. Môn võ nào cũng dậy cách biến hóa, phản đòn, nghĩa là dậy các môn sinh dùng Trí tuệ đi kèm theo Võ thuật. Không có Trí, võ chỉ là những đòn hùng hục như trâu, gặp đối thủ lanh lợi thì nhừ đòn. Trí trong các môn võ học chính thống không phải là lường gạt,  mưu mô, mặc dù có đòn hư, đòn giả. Người võ sinh chính nhân quân tử chỉ dùng Trí để không cho địch thủ biết mình định xủ dụng đòn nào thật, đòn nào giả. Những cạm bẫy để lừa gạt người không phải là Trí mà chỉ là phương pháp tiểu nhân mà thôi. Ngoài ra, các môn võ chân chính cũng dậy môn sinh phải biết suy nghĩ để cho võ thuật được xử dụng đúng lúc và đúng cách hầu đúng với câu :Một trí tuệ minh mẫn trong một thân thể tráng kiện.

5. Chữ Tín

Không cần phải giải thích nhiều, ai cũng hiểu, người có võ học luôn biết giữ chữ Tín của Người Anh Hùng, đã nói là làm, đã hứa là phải giữ lời. Người có chữ Tín thà chết không để cho danh dự bị xúc phạm vì nói mà không giữ lời. Trong chiến tranh, đã biết bao võ sinh hy sinh thân mình chỉ vì một chữ Tín với Giang Sơn, Tổ Quốc.

Tóm lại, nói đến Võ Học là nói đến Đạo, đến Lễ Nghĩa, Trung Tín, đến Danh Dự, đến lòng Nhân Từ và Trí Tuệ. Võ học không chỉ là tay đấm, chân đá, quật, vật, ném, tung mà là cả một hệ thống Đạo trầm ẩn, thâm sâu. Người học võ thâm thúy cũng như người tu đạo.  Cho nên, khi nhìn một vị Tôn Sư thật sự, chúng ta tự nhiên thấy kính nể, vì những ưu trầm của Đạo đã thể hiện lên khuôn mặt cũng như một vị tu hành đã thành chánh quả. Không khắc khổ, cau có, không giận bùng, không buồn bã. Chỉ cất tiếng Sư Tử Hống để áp đảo địch thủ, chứ không nổi giận gào thét bất thường. Chỉ ra tay vũ bão để giảm nhẹ đau thương, chứ không biểu diễn, dậm dọa người cô thế. Võ học cao quý như thế nên võ học chính thống càng ngày càng thịnh. Những thế võ quái đản, hại người, hại thân như của Nhạc Bất Quần, Đông Phương Bất Bại như trong chuyện Chưởng thì tự nhiên dần dần tàn lụi.



Theo Việt Báo
Gửi người con gái tôi yêu

Gửi người con gái tôi yêu


Anh đã từng hỏi: “Yêu anh sẽ thiệt thòi lắm đấy, em có sợ không?” Em nói: “em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần”. Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ngây thơ.
Anh luôn xác định cuộc đời mình sẽ có nhiều khó khăn, vất vả bởi anh vốn xuất thân từ một gia đình nhiều khó khăn, bởi trước mắt anh tương lai còn mờ mịt, còn rất nhiều thứ chưa có, còn rất nhiều việc phải làm,
nhưng quan trọng hơn cả là bởi anh luôn có một tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi sự vất vả mà như thế thì người bạn đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại cũng khó mà tránh được vất vả.
Đến nay chắc hẳn em đã biết anh là một người không ngại bất kỳ thử thách gì. Không những thế anh thường tỏ ra hờ hững trước nhiều chuyện vui nhưng lại giữ được thái độ lạc quan khi có việc không may xảy đến. Tại sao vậy? Có lẽ anh đã quá quen với vất vả, quá quen với những trở ngại không mong muốn vẫn thường tìm đến, tới mức chẳng có gì phải bất ngờ nữa, và dần học được cách giữ tinh thần lạc quan như là thứ vũ khí quan trọng nhất để vượt qua mọi trở ngại. Mà đôi lúc cuộc đời có chút thuận lợi thì lại phải biết cảnh giác với những mối nguy tiềm ẩn để không gục ngã bất ngờ.

Anh còn có suy nghĩ rằng mình thực ra rất may mắn vì đã được tôi luyện từ bé với những khó khăn, thử thách. Anh thấy thật đáng thương cho những con người được sinh ra trong nhung lụa, phần lớn họ sẽ trở thành những con người yếu bản lĩnh và dễ dàng gục ngã khi những sự bao bọc không còn. Bên cạnh đó anh thấy những người giành được thành công một cách dễ dàng sẽ không thấy hết được giá trị của thành công, không có cơ hội tận hưởng những niềm vui vỡ òa vô tận như những người đạt thành công sau khi vượt qua vô khối những chông gai. Vì thế khó khăn càng nhiều thì thành công càng lớn, còn thành công càng dễ dàng thì càng kém bền vững.
Đến đây chắc em cũng đã trả lời được những câu hỏi khác như: “Tại sao anh lại yêu nhiều người trước khi gặp em?” và cả câu hỏi mà em thắc mắc nhiều nhất “Tại sao anh lại yêu em?”...
Em yêu! Bởi vì không phải ai cũng có thể thông cảm và muốn đồng hành với anh trên con đường mà anh lựa chọn. Bởi vì anh tin tưởng ở tinh thần và bản lĩnh của em và vì thế chỉ có em mới xứng đáng đồng hành cùng anh trên con đường đời phía trước đầy trông gai nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc.
Mình hãy cùng nhau vượt mọi khó khăn, vất vả, cùng nhau xây dựng và cùng nhau tận hưởng một cuộc sống thật sôi động, thật hạnh phúc và nhiều ý nghĩa em nhé?